Bạn nói rằng mình muốn một mối quan hệ trưởng thành, bình yên, ổn định. Nhưng khi thứ đó thật sự đến gần, bạn lại thấy nó hơi thiếu lửa, hơi không giống điều mình từng hình dung là tình yêu…
…Điều này thường không có nghĩa là bạn muốn drama – mà là vô thức của bạn chưa quen với việc tình yêu không phải lúc nào cũng cần kịch tính. Bình yên cũng có thể là tình yêu.
Nếu bạn không hiểu điều này, bạn sẽ tiếp tục nhầm lẫn sự yên ổn với nhàm chán – rồi tự rời khỏi những mối quan hệ có thể đã đi rất xa, chỉ vì chúng không tạo ra cảm giác mãnh liệt mà vô thức của bạn quen nhận ra là phải như vậy.
Vấn đề không nằm ở chỗ bạn không biết mình muốn gì. Vấn đề nằm ở chỗ: phần ý thức của bạn muốn một kiểu tình yêu, nhưng phần vô thức của bạn lại chỉ công nhận một kiểu cảm giác khác.
Vô thức của bạn không hiểu tình yêu theo những gì bạn nói. Nó hiểu tình yêu qua những gì bạn đã trải qua và gắn nhãn là tình yêu – từ hồi nhỏ quan sát cách ông bà, cha mẹ đối xử với nhau, từ những mối tình trong sách báo, phim ảnh khiến bạn xúc động, từ những rung động đầu đời bạn cảm thấy được yêu một cách mãnh liệt nhất.
Nếu những trải nghiệm đầu tiên trong đời bạn về tình yêu gắn liền với những tình huống kịch tính, hay thiếu chắc chắn – thì vô thức của bạn rất dễ học ra một kết luận nguy hiểm: tình yêu thật sự phải khiến mình lo lắng bồn chồn một chút. Phải có cảm giác phải với tới, phải chinh phục, phải giữ.
Không phải vì bạn cố tình chọn điều đó. Mà vì đó là thứ thần kinh cảm xúc của bạn đã được huấn luyện để nhận ra là thân thuộc. Và với vô thức, thân thuộc thường được đọc là an toàn. Ngay cả khi cái “an toàn” đó từng làm bạn đau đớn. “Better the devil you know than the devil you don’t.”
Nên khi một người đàn ông ổn định thật sự xuất hiện – đâu ra đó, nghiêm túc, không làm bạn phải đoán, không play game – anh ấy không kích hoạt được hệ thống cũ đó của bạn.
Bạn không thấy hồi hộp. Không thấy căng thẳng. Không thấy mình bị cuốn vào.
Và vì không có những tín hiệu cũ đó, vô thức rất dễ diễn giải thành: “Chắc mình không thích anh ấy đến thế.” “Chắc chưa đủ chemistry.” “Chắc thiếu gì đó.”
Nhưng rất nhiều khi, cái “thiếu” đó không phải là thiếu kết nối. Mà là thiếu một kiểu kích thích cũ kỹ mà bạn đã từng nhầm lẫn là sự nối kết.
Đây là chỗ rất nhiều phụ nữ thông minh tự đánh mất những mối quan hệ có tiềm năng nghiêm túc.
Họ không chọn sai người vì tiêu chuẩn thấp. Họ rời đi vì hệ thần kinh của họ chưa biết cách cảm thấy an toàn trong một tình yêu lành mạnh.
Bên ngoài, họ nghĩ mình đang đánh giá người đàn ông đó. Bên trong, vô thức đang so sánh cảm giác hiện tại với một bản tiêu chuẩn cũ về tình yêu – và kết luận rằng thứ yên ổn này “không đủ thật”.
Càng quen với tình yêu có độ căng thẳng, bạn càng dễ thấy bình yên là nhàm chán. Càng từng phải cố để được yêu, bạn càng dễ thấy sự dễ dàng có được là thiếu độ sâu sắc. Càng từng gắn tình yêu với việc phải chờ, phải đoán, phải chịu đựng, bạn càng không nhận ra rằng một người đàn ông đàng hoàng, tử tế, ổn định có thể chính là điều phù hợp hơn rất nhiều với cuộc đời mình bây giờ.
Đây cũng là lý do vì sao chỉ tự nhắc mình rằng “lần này phải chọn người tốt, người ổn định” thường không đủ. Vì vấn đề không nằm ở quyết định bề mặt. Vấn đề nằm ở strategy vô thức bạn đang dùng để đọc tình yêu.
Nếu strategy đó vẫn cũ, bạn vẫn sẽ dùng cảm giác quen thuộc để chấm điểm một người đàn ông mới. Và khi anh ấy không tạo ra đủ xao động, bạn rất dễ cho rằng không có tình yêu – trong khi thứ thật sự thiếu vắng chỉ là một dạng căng thẳng xưa cũ.
Thứ cần thay đổi không phải là việc bạn ép mình ở lại với một người đàn ông mình không có cảm giác. Thứ cần thay đổi là cách vô thức của bạn đang mã hóa, đánh giá, và phản ứng với sự bình yên.
Đây là phần “how” thật sự.
Trước hết, bạn cần nhìn ra rằng cảm giác “không thấy gì nhiều” không phải lúc nào cũng là dữ liệu đúng. Rất nhiều khi, đó chỉ là dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh của bạn chưa quen với một kiểu tình yêu không làm bạn căng như dây đàn. Nghĩa là, bạn phải ngừng tuyệt đối hóa chemistry ở giai đoạn đầu như một thước đo đáng tin cậy nhất.
Vì cái mà nhiều người gọi là chemistry, ở tầng sâu hơn, chỉ là sự khớp nhau giữa hiện tại và một pattern cảm xúc cũ.
Thấy quen – không có nghĩa là thấy đúng. Thấy mạnh – không có nghĩa là thấy lành mạnh. Thấy cuốn – không có nghĩa là thấy phù hợp lâu dài.
Muốn thay đổi, bạn cần bắt đầu phân biệt cho rõ hai thứ: một bên là kích hoạt thần kinh cảm xúc,, một bên là kết nối thật.
Kích hoạt thần kinh cảm xúc khiến bạn nghĩ nhiều, chờ nhiều, đoán nhiều, lên xuống nhiều. Kết nối thật khiến bạn thấy mình là chính mình hơn, thoải mái hơn, tự nhiên hơn.
Hai thứ này hoàn toàn không giống nhau. Nhưng nếu bạn chưa từng được yêu theo cách lành mạnh, bạn rất dễ dùng cái đầu tiên để nhận diện cái thứ hai.
Phần tiếp theo là phải thay đổi reference experiences bên trong vô thức.
Điều này không xảy ra chỉ bằng cách đọc vài bài viết, hay tự nhủ mình nên trưởng thành hơn. Vì reference experiences không nằm ở tầng lý trí. Nó nằm ở những ký ức cảm xúc, những liên kết thần kinh, những ý nghĩa mà tâm trí đã tạo ra từ rất lâu.
Nên trong thực tế, bạn cần làm 3 việc.
Một là: nhìn lại những trải nghiệm nào đã dạy vô thức của bạn rằng yêu là phải hồi hộp, phải thiếu chắc chắn, phải chờ, phải đau một chút. Không chỉ nhìn ở mức câu chuyện, mà nhìn ở mức khuôn mẫu, pattern. Người cũ khác nhau, nhưng cảm giác quen thuộc thường rất giống nhau. Chính cảm giác đó mới là thứ vô thức đang trung thành nghe theo
Hai là: tách ý nghĩa cũ ra khỏi những trải nghiệm đó.
Ví dụ: anh ấy không nhắn lại ngay -> trước đây vô thức có thể gắn với “mình không đủ quan trọng với ảnh.”
Một người lạnh nhạt vừa đủ -> vô thức có thể gắn với “mình phải cố hơn để quen được ảnh.”
Một mối quan hệ làm bạn lo lắng liên tục -> vô thức có thể gắn với “đây mới là yêu thật vì mình đầu tư cảm xúc rất nhiều.”
Khi ý nghĩa không được gỡ bỏ, bạn sẽ tiếp tục sống trong cùng một emotional loop dù người đàn ông trước mặt đã đổi.
Ba là: tạo ra một strategy/chiến lược mới cho tình yêu.
Tức là dạy lại vô thức rằng: một người đàn ông phù hợp không nhất thiết làm mình choáng ngợp ngay; một mối quan hệ tốt không bắt buộc phải bắt đầu bằng cường độ cao; và bình yên không phải là dấu hiệu thiếu tình cảm, mà có thể là dấu hiệu đầu tiên cho thấy lần này bạn không còn phải sống trong trạng thái phòng thủ nữa.
Trong NLP, strategy là trình tự bên trong mà bạn dùng để đi tới một kết luận. Nếu strategy cũ của bạn là:
“có hồi hộp -> có nhớ nhung -> có bất an -> vậy là yêu”,
thì đương nhiên bạn sẽ chấm điểm thấp những người đàn ông khiến bạn bình tĩnh.
Strategy mới cần khác đi. Nó cần dựa trên những tiêu chí trưởng thành hơn, thật hơn:
“Mình có thấy an toàn khi là chính mình không?”
“Mình có phải cố gượng để giữ mối quan hệ này không?”
“Người này có giữ lời hứa không?”
“Ở gần người này, mình sáng suốt hơn hay rối hơn?”
“Mối quan hệ này có làm cuộc đời mình mở rộng ra, vững vàng hơn, tử tế hơn không?”
Đây mới là kiểu đánh giá giúp bạn nhận ra đúng người thay vì chỉ nhận ra đúng cảm giác cũ.
Nhưng còn một tầng sâu hơn nữa.
Nhiều phụ nữ nói rằng họ muốn bình yên. Nhưng ở vô thức, họ lại sợ bình yên. Vì bình yên đồng nghĩa với việc không còn adrenaline, không còn chasing, không còn phải cạnh tranh xem mình có được chọn hay không. Và khi không còn những thứ đó, họ bỗng thấy trống trải. Không phải vì mối quan hệ trống vắng. Mà vì họ vừa mất đi một kiểu kích thích mà cơ thể đã nghiện từ lâu.
Nên một phần của việc chữa lành là học cách ở lại đủ lâu với sự bình yên mà không vội diễn giải nó là “thiếu lửa”.
Ở lại đủ lâu để hệ thần kinh cập nhật: à, mình vẫn sống. à, mình vẫn được yêu. à, không có drama mà vẫn có chiều sâu. à, không cần đau mới là thật.
Đó là lúc vô thức bắt đầu học lại.
Và khi vô thức học lại, bạn sẽ không còn phải cố thuyết phục bản thân rằng người đàn ông tốt này “nên” phù hợp với mình. Bạn thật sự cảm được sự phù hợp đó từ bên trong. Bạn không còn thấy ổn định là nhạt nhẽo nữa. Bạn bắt đầu thấy nó tinh tế. Vững vàng. Đủ tin cậy để trao trái tim mình vào.
Khi làm được điều đó, bạn sẽ thôi dùng độ bất ổn để đo độ sâu của tình yêu.
Và đó là lúc một mối quan hệ lành mạnh bắt đầu thấy được. Thấy nhẹ. Thấy đáng tin. Thấy đủ sâu để cùng nhau xây dựng cuộc đời, chứ không chỉ đủ mạnh để tạo cảm xúc.
Nếu không giải quyết phần này, bạn có thể tiếp tục gặp những người đàn ông tốt, tiếp tục thấy “có gì đó sai sai”, tiếp tục chia tay – rồi vài tháng hay vài năm sau mới nhận ra: thứ mình bỏ lỡ không chỉ là một người đàn ông, mà là một cơ hội để mình có thể được hạnh phúc.
Trong chương trình 1:1 chuyên sâu 3 tháng của Trinh, tháo gỡ cách vô thức đang định nghĩa sai tình yêu là một trong những phần rất quan trọng Trinh giúp phụ nữ Việt Nam đang sống ở châu Âu làm được, để đi từ chỗ đã gặp những người đàn ông có thể nghiêm túc nhưng mối quan hệ cứ dừng lại ngay lúc có thể tiến xa hơn – mà không hiểu tại sao, đến chỗ tìm được người phù hợp và xây được một mối quan hệ lâu dài.
Tụi mình cũng làm việc với những cảm xúc cũ, những niềm tin hình thành từ trải nghiệm trước đây, và những xung đột vô thức đang khiến bạn đọc sai tín hiệu của một mối quan hệ lành mạnh – để khi tình yêu phù hợp xuất hiện, bạn không còn là người tự mình rời đi trước hay phá hoại nó.
DM Trinh nếu bạn thấy mình trong bài này. Tụi mình sẽ nói chuyện qua Messenger, xem bạn đang ở đâu trong hành trình này, và liệu chương trình có phù hợp với bạn không.
Đọc bài này trên Facebook

0 Comments